Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

TRẢ LẠI “MÂM CƠM” TRONG LÀNH CHO NGƯỜI DÂN VIỆT



Sau đây là nguyên văn bài giảng của Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Vinh trong thánh lễ kính thánh Antôn vào ngày 13.06 tại Linh địa kính thánh Antôn, Trại Gáo, Giáo phận Vinh.

Cộng đoàn phụng vụ thân mến,
Chúng ta đang sống trong thời khắc bi thảm vì chưa bao giờ đất nước chúng ta trải qua một thảm họa môi trường biển như đã xảy ra cách đây hơn hai tháng.

Chúng ta xin thánh Antôn cho chúng ta tìm lại môi trường biển đã đánh mất đó, tìm lại nguồn biển an lành và trong sạch. Đó là một nguồn thực phẩm bổ dưỡng và lành mạnh. Đó là một môi trường của bao nhiêu ngư dân đất Việt đang sinh sống, đã sinh sống và sẽ sinh sống từ nguồn biển trong lành.

Hôm nay môi trường đó đã bị nhiễm độc và biển đang kêu lên từ hai tháng qua nhưng vẫn không có được một giải đáp đâu là nguyên nhân gây ra thảm họa môi trường và ai là người đã gây ra thảm họa môi trường. Chúng ta phải tiếp tục can đảm yêu cầu nhà cầm quyền, những người có trách nhiệm với đất nước với đồng bào mình phải công bố nguyên nhân. Công bố càng sớm càng hay! Và yêu cầu ai là người đã gây tác hại cho môi trường biển phải đền bù cho ngư dân thỏa đáng.

Đặc biệt hôm nay, chúng ta về đây với những tâm tư, tình cảm và lo âu vì thảm họa môi trường đang tác hại đến quê hương chúng ta, đến đất nước, biển cả và sông ngòi và chúng ta không hiểu được hậu quả của nó sẽ kéo dài đến bao lâu. Xin thánh Antôn cho chúng ta lấy lại môi trường trong lành. Qua lời thơ của một người con Hà Tĩnh đã nêu lên những câu hỏi mà chưa có ai trả lời được. 
Tôi xin đọc lại bốn câu thơ sau:

“Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc rừng xanh cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…”

Trong những ngày qua được đến thăm đồng bào ở vùng biển bị tác hại, tôi đã có cơ hội được nhìn thấy những con thuyền nằm chơ vơ trên cát nhớ biển khơi xa. Bao giờ những con thuyền đó mới được ra biển trở lại? Và bao giờ những ngư dân đánh bắt gần bờ mới có thể tiếp tục lại nghề của mình?

Kính thưa cộng đoàn,

Đức Thánh Cha cũng đã nói, tác hại đến môi trường là một tội trọng, phạm đến môi trường, phạm đến con người là phạm đến chính Thiên Chúa. Vì thế chúng ta phải tiếp tục cầu xin để trả lại môi trường sinh thái an lành.

Thảm họa môi trường biển miền Trung chỉ là những giọt nước nhỏ làm tràn ly. Và qua giọt nước làm tràn ly đó, ta thấy đất nước chúng ta chưa bao giờ rơi vào tình cảnh thảm họa môi trường không những môi trường biển mà là môi trường nông nghiệp, môi trường rừng. Và trên bàn ăn của người VN hôm nay chưa bao giờ đối diện với tình cảnh thê thảm ô nhiễm như vậy.

Trong truyền thống, bàn ăn là nơi gia đình gặp gỡ nhau, tìm lại nhau sau những giờ làm việc vất vả. Trước đây, rất nhiều gia đình dù là những bữa cơm đạm bạc nhưng chúng ta tin rằng đó là bữa cơm an lành với những thực phẩm an lành, bổ dưỡng, giúp chúng ta lấy lại sức khỏe. Hôm nay người dân VN với mâm cơm đầy nghi nan, không biết đâu là thực phẩm bẩn – sạch và ranh giới giữa chúng rất mong manh. Một số người ham lợi nhuận, vì đồng tiền đã bán rẻ lương tâm, chế biến những thực phẩm bẩn đem bán trên thị trường.

Câu chuyện về vườn rau mà người ta hay kể lại là minh chứng. Cách đây không lâu có một bài văn của một em học sinh tả về rườn rau nhà em như sau: “nhà em có bốn luống rau. Mẹ sai em ra vườn hái rau. Em hái mỗi luống một ít. Mang về mẹ hỏi em “con hái luống nào?” Em kể lại hái mỗi luống một ít. Mẹ la lên: “chết rồi, con phải hái luống gần bờ tường vì đó là luống rau nhà mình ăn, còn ba luống kia là rau có thuốc sâu để bán cho người ta”.

Lời mẹ dặn con sao thấy đau quá! Biết rằng ba luống rau kia có nhiễm độc tố mà sao vẫn thản nhiên mang ra chợ bán cho người khác. Hóa ra người VN chúng ta đang giết nhau một cách thản nhiên và bình thường. Vì người trồng rau không phải chỉ ăn rau mà bán đi để mua: thịt, nước mắm, cá, trái cây… Và những người sản xuất những thực phẩm kia cũng dùng hóa chất. Như vậy bàn ăn của người VN hôm nay đầy nghi nan. Những món ăn ta nhìn trước mặt đầy nghi vấn, có hóa chất hay không, có yếu tố Trung Quốc hay không?

Rất mong những người Công Giáo, những người bạn của thánh Antôn, một vị thánh nhân lành, dùng cả cuộc đời để đem lại an vui cho người khác, một vị thánh rao giảng chân lý và sự thật đòi hỏi mỗi người phải sống đúng lương tâm, đúng với giới răn của Đạo Chúa. Chúng ta phải nhất quyết không chế tạo thực phẩm bẩn. Không vì đồng tiền mang gieo cho anh chị em ta những thực phẩm bẩn.

Chính Đức Giêsu đã nói: “chính chúng con hãy cho họ ăn!” “Cho ăn” không phải chỉ yếu tố thiêng liêng nhưng còn là những yếu tố vật chất. Như Chúa Giêsu cho nhân loại ăn là cho chính bản thân Người, những giá trị thiêng liêng nhất thì chúng ta cũng phải trao cho anh chị em mình những thực phẩm trong lành nhất. Và nhất quyết không là người buôn bán, chế tạo, quảng bá những thực phẩm bẩn.

Như thế khi mua hàng chúng ta đừng thấy rẻ mà ham, vì người ta nói “của rẻ là của hôi”. Những hàng rẻ đến từ Trung Quốc đang là nguyên nhân thảm họa thực phẩm bẩn, thảm họa môi trường. Ngay cả mua đồ chơi cho trẻ em với hàng rẻ của Trung Quốc, vô hình trung, chúng ta gây tác hại cho con em chúng ta sau này do những hóa chất của chúng.

Kính thưa cộng đoàn,

Mâm cơm của người VN hôm nay không chỉ là mâm cơm cho thể lý. Đức Giêsu đã truyền cho chúng ta: “chính anh em hãy cho họ ăn.” Ăn đây không phải chỉ về thân xác vì Chúa nói: “con người sống không chỉ nhờ cơm bánh nhưng còn là Lời từ miệng Chúa phán ra”. “Mâm cơm” hôm nay của người VN còn rất nhiều khủng hoảng như “mâm cơm giáo dục”. Chưa bao giờ giáo dục xuống cấp như vậy. Chưa bao giờ giáo dục rơi vào hoàn cảnh dạy chữ không nỗi, huống hồ dạy người. Chưa bao giờ bạo lực học đường tràn lan và công khai như hôm nay. Chưa bao giờ con cái của các quan chức và đại gia lại bỏ nước ra đi học ở nước ngoài nhiều như vậy, để lại trường lớp cho con cái nhà nghèo.

“Mâm cơn văn hóa”, “mâm cơn nhân bản”, “mâm cơm tình người” chưa bao giờ bẩn như hôm nay, khi con người xử ác và xử tệ đến như vậy. Chưa bao giờ con người VN bạo động, nóng nảy và hung ác như vậy. Chỉ cần ra đường va chạm nhỏ cũng dẫn đến bạo động, đả thương nhau! Tình nghĩa đồng bào còn đâu! Đâu còn những giá trị văn hóa và tâm linh! Còn đâu câu ca dao: “bầu ơi thương lấy bí cùng/ tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Tại sao con người hôm nay lại xuống cấp thê thảm về giáo dục, văn hóa, và nhân bản đến như vậy?

Chúa mời gọi chúng ta hãy dọn cho anh chị em mình mâm cơm của những giá trị tâm linh, lý tưởng, “nhân linh ư vạn vật”. Con người sẽ tin vạn vật nhờ những giá trị tâm linh.

Kính thưa cộng đoàn,

Sau một thời gian dài, chúng ta sống trong một xã hội mà giá trị tâm linh xuống cấp nay đang bắt đầu khởi động bằng những lễ hội. Tuy nhiên sau một thời gian dài bỏ quên, những lễ hội này giờ pha tạp giữa mê tín và những giá trị tâm linh đích thực. Và người ta đối xử với thần thánh theo cách người ta đối xử với nhau, hối lộ nhau, nhét tiền vào tay các vị thần để hy vọng rằng mình được ơn phúc.

Xin Chúa qua lời cầu của thánh Antôn cho mâm cơm tâm linh được trong lành. Chúng ta cũng hãy quyết tâm trở nên những giá trị tâm linh. Ước mong trong lời cầu xin với thánh Antôn hôm nay, chúng ta không chỉ chăm chăm chú chú cầu xin về vật chất nhưng còn cho những giá trị tâm linh được dồi dào.

Ước mong qua lời khấn cầu của thánh Antôn, những người đã mất niềm tin vì thời cuộc, can đảm tìm lại niềm tin của mình. Ước mong những người đã bỏ niềm tin vì kinh tế, danh vọng, tiền tài đến cuối đời xin nghĩ lại: trăm năm còn có gì đâu/ chẳng qua một nắm cỏ không xanh rì. Nếu bên kia thế giới không còn gì nữa, nếu cuộc đời chỉ dừng lại ở thế gian này thì cuối cùng được chút ít và mất biết bao nhiêu!

Đức Cha Phalô Nguyễn Thái Hợp


Đọc thêm!

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

HỘI NGỘ LẦN 3

Hội Ngộ Gia đình Cựu Chủng sinh Huế lần thứ 3 được tổ chức từ ngày 18 đến 20 tháng 7 năm 2016 tại La Vang và Huế. Chủ đề: “Sống tình huynh đệ với lòng thương xót như Chúa Cha”.

Chương trình Hội Ngộ Lần 3
(18-20/7/2016)

Chủ đề: “BÊN MẸ - CHÚNG TA SỐNG TÌNH HUYNH ĐỆ TRONG LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG”

Thứ Hai ngày 18/7 tại La Vang.

- 14g00: Đón tiếp và ghi danh.
- 18g00: Cơm tối.
- 19g30: Chầu Mình Thánh Chúa tại linh đài Mẹ (Chủ đề: Bên Mẹ - Sống tình                        huynh đệ)
               Sau đó sinh hoạt riêng của các lớp.

Thứ Ba ngày 19/7 tại La Vang.

- 07g00: Ăn sáng.
- 08g00: Khai mạc Hội Ngộ lần thứ 3.
              Chủ đề: Bên Mẹ - Sống tình huynh đệ trong lòng Chúa xót thương.
- 10g00: Thánh Lễ.
- 11g30: Cơm trưa.
- 14g00: Sinh hoạt chia sẻ tâm tình.
- 18g30: Cơm tối.
- 20g00: Gặp gỡ chung: Hát cho nhau nghe. Chủ đề thánh ca.

Thứ Tư ngày 20/7.

- 05g00: Về Nhan Biều.
- 05g30: Viếng Đền Thánh Toma Thiện. Nghi thức tưởng niệm. Thánh lễ.
- 07g30: Ăn sáng tại Gx Trí Bưu.
- 08g30: Vào Huế. Viếng nghĩa trang Giáo sĩ Thiên Thai.
- 11g30: Cơm trưa. Bế mạc Hội Ngộ tại Trung tâm Mục vụ TGP Huế.

   Mỗi tham dự viên đóng 250.000đ cho các bữa ăn.

TM Ban Tổ chức HN3
Nguyễn Đức Long

Đọc thêm!

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

THÁNG BA

Một năm có 12 tháng, nhưng tháng ba với tôi luôn là tháng buồn nhất trong năm. Thời tiết vào lúc nầy chưa nóng lắm, vùng Trị Thiên đôi lúc còn có mưa phùn, lành lạnh.
Tháng ba buồn đầu tiên là sau Tết Mậu Thân 1968. Từ Huế về Quảng Trị ăn Tết với gia đình, rồi kẹt lại luôn. Chiến tranh không ảnh hưởng nhiều đến thị xã Quảng Trị (trận đánh trên Khe Sanh thì quá xa). Hơn một tháng sau, mới lò mò tìm vô Huế. Đến An Hòa, đã thấy sự tàn phá của trận chiến. Nhà cửa tan nát, cây cối tiêu điều, khung cảnh thật thê lương. Nhưng vào đến bến xe, trung tâm thành phố thì không còn nhận ra Huế nữa. Đường lên Phú Cam hoang tàn đổ nát. Tìm lại bạn bè, một số đã di tản vào Đà nẵng, Sài Gòn, chỉ còn lại vài thằng. Tìm người quen, ai cũng u buồn, nhà nào cũng có tang, Huế của tôi ơi, Huế của những năm học sinh vô tư đâu rồi. 
Tháng ba 1972. Sau Tết, tôi về Diên Sanh, Hải Lăng ( nơi anh tôi ở) chơi. Trường chưa khai giảng trở lại. Một buổi chiều, tôi lấy xe máy chạy ra Quảng Trị. Dân tình nhốn nháo, nhiều gia đình đã dắt díu nhau vô Huế hay Đà Nẵng. Chạy một vòng, thị xã mới qua cơn mưa mấy hôm trước, bùn đất chưa kịp khô: bụi bặm, nhớp nháp. Thành phố lính nhiều hơn dân, và dân thì nín lặng, lo âu. Đó là lần tôi chào tạm biệt Quảng Trị nghèo khổ nhưng thân thương của tôi, chào tạm biệt Thạch Hãn, Trí Bưu, Hạnh Hoa. Tạm biệt La Vang những chiều nắng vàng mật ong, thơ thẩn trên những lối mòn đất đỏ. Vĩnh biệt hàng phượng vô tình vẫn nở hoa đỏ rực dọc bờ sông. Vĩnh biệt những cảm xúc mãnh liệt đầu đời. Vĩnh biệt những bóng hình đã làm trái tim non nớt thổn thức trong đơn phương, vụng trộm, vô vọng. Quảng Trị ơi, bao giờ cho đến ngày xưa? 
Tháng ba 1975, Huế rực rỡ trong nắng vàng non. Từ sân trường Sư phạm, sông Hương như xanh hơn, trong hơn. Ngoại cảnh như vô tình với tâm trạng lo âu của con người. Những tiếng đại bác từ xa vọng về báo trước những đổi thay. Tháng ba, chào tạm biệt thành nội thâm nghiêm, cổ kính. Chào tạm biệt Vỹ dạ xanh xanh những hàng tre soi bóng nước. Vĩnh biệt những ngôi trường Hoan Thiện, Thiên Hựu, Jeanne d’Arc đã dạy tôi thành người. Vĩnh biệt giảng đường, thầy cô, bè bạn. Và từ đây, đời học sinh đứt đoạn bẻ bàng. Tôi ra đi dấn thân vào nhọc nhằn, cơ cực.

Ôi tháng ba, tháng của những chia ly, mất mát. Đến bao giờ quên được tháng ba.

Nguyễn Phú

Đọc thêm!

TÌM ĐƯỢC CHIÊN LẠC

Thưa cả nhà,

Đọc FB, thấy Vinh Sơn nhắn tin cho Lê Văn Nông, mình cũng vào đó kết bạn, không ngờ cu cậu gọi ngay cho mình.
Sơ lược tiểu sử: 
Lê Văn Nông vào lớp 8 , năm 63, ngồi cùng bàn với Phan Văn Minh ( em cha Phan Xuân Thanh), Nhơn Octobre và mình. Hắn nhớ kỷ mấy tên nầy. Ngoài ra trong lớp hắn cũng còn nhớ nhiều đứa: Phúc còm, Đức Lâm, Duy Sinh, Vinh Sơn ( hắn nhớ kỷ hai tên nầy vì ngày xưa còn nhỏ, tụi hắn nội trú trong nhà các chị với nhau). Hắn còn nhớ nhiều đứa nữa, xin khỏi nhắc lại).

Đặc điểm nhận dạng: cao, trắng, đẹp trai. Học hành thì làng nhàng, nhưng đá banh thì hay. 
Tiểu sử tình ái, sự nghiệp: kết hôn với cháu cha Ngô Phục, sinh hai con gái, con lớn đã có chồng, con nhỏ hai mươi sáu tuổi. Đứa nào có con trai đúng chuẩn muốn làm xui gia thì welcome. Năm 2007, gia đình bên vợ bảo lãnh đi định cư ở Michigan. Lạnh, đau bao tử nặng, Lê Văn Nông về Việt nam chữa bệnh quá sáu tháng, qua lại Mỹ thì Mỹ không cho. Đến 2015, con gái mới bảo lãnh qua lại, đến nay mới được sáu tháng, chưa rành tiếng Mỹ ( mà đã quên tiếng Việt), chưa lái xe được nên chưa đi mô được. 
Gia đình hiện đang ở Florida, gần Trương Văn Minh. Nói với hắn là ở Florida có Lê Văn Khôi, nhưng hắn không nhớ Khôi. ( Khi nào có dịp, Khôi gặp nhắc cho hắn nhớ). 
Xin Phi Khanh cho nó nhập "nhóm" cho vui và anh em liên hệ với Lê Văn Nông ( FB: Nông Lê, hình đại diện là ba cây đa La Vang- Nhà hắn hồi xưa ở giữa con dốc đầu tiên từ La Vang đi Quảng Trị, phía bên trái, cách nhà thờ chừng như chỉ vài trăm mét thôi.) 

Nguyễn Phú


Đọc thêm!

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

CẦU CHO LINH HỒN ANNA

Đọc thêm!

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

AI TÍN


Anh chị em HT63-64 cùng với gia đình Nguyễn Thất hiệp ý cầu cho Linh hồn MARIA sớm hưởng nhan thánh Chúa. Xin chia buồn cùng với bạn Thất

Đọc thêm!